Tlv số 2 lớp 9

     

Bài viết số 1: tính từ lúc cái ngày nhận giấy xuất sắc nghiệp cấp ba thấm thoát đã qua 20 năm, qua bao mon ngày xa quê hương thương nhớ. Rồi một ngày, khi thấy mình đã trưởng thành và cứng cáp qua quãng dương tiếp thu kiến thức đầy gian khó, tôi đã đử tự tín để về thăm lại ngôi trường cấp ba xưa – khu vực ươm mầm cho tôi bao ước mơ, nơi tôi đã lớn lên từng giờ trong sự dìu dắt của các thầy cô.

Bạn đang xem: Tlv số 2 lớp 9


Hôm ấy là 1 trong những ngày rất đẹp. Tiết trời dần chuyển thu, bầu không khí không hề quá oi bức, nóng bỏng mà sẽ trở nên thoải mái và dễ chịu hơn nhiều. Từng đợt gió dịu khua tán cây bên đường xào xạc. Tôi vẫn đi bên trên lối cũ, mải mê cách theo làn nắng và nóng vàng bùng cháy rực rỡ trong niềm vui sướng thôi thúc lẫn cùng với chút cảm hứng khó tả. Chủ yếu cảm giác, thiết yếu bầu không gian ấy 20 thời gian trước tôi cũng giống như nhiều thằng bạn khác trong làng sẽ náo nức mong chờ đếm từng ngày từng ngày để được mang lại trường gặp gỡ lại bạn bè thầy cô. Ngay lúc đứng trước cổng ngôi ngôi trường xưa, cảm giác nao nao niềm hạnh phúc ấy lại ùa về chiếm phần lấy trái tim tôi khôn cùng tự nhiên, không thể nào phòng được. Nghe giờ tim mình thúc giục, tôi phi vào sân trường, những bước chân đầu tiên trở lại ngôi trường xưa mếm mộ sau ngần ấy năm xa cách. Tôi chú ý khắp bao bọc va thầm nghĩ trường ni đã biến đổi quá nhiều. Dẫu vậy dù ngôi trường có thay đổi nhiều rứa nào thì hình hình ảnh ngoài có vẻ lạ lẫm ấy vẫn không thể nào lấn lướt được cảm giác vô thuộc thân thương gần gũi in sâu trong tâm thức tôi. Còn nhớ trước khi trường chỉ bao gồm 6, 7 chống học, khuôn viên cũng khá nhỏ tuổi đi một mạch là hết. Còn giờ đây trường trông khang trang và rộng thoáng rộng hơn rất nhiều. Các dãy phòng phần đông được xây thêm mấy tầng trên cao ngất. Còn sân trường cũng được mở rộng lớn hơn, tráng bê tông thật sạch và trồng thêm các cây xanh. Tôi đang dạo bước dưới mặt hàng cây thẳng tắp, gắng hít thật đầy phổi bầu không khí trong lành nóng bức rồi nghỉ chân ngồi xuống bên một gốc cây to. Rồi lần chần là nhờ vào đâu, một linh cảm, hay 1 sự trùng hợp, tôi vạc hiện loại chữ khắc đậm đường nét “ 9/2 SIU WẬY” bên trên thân cây. Tôi thiệt sự hết sức bất ngờ, tôi ko nghĩ chiếc cây con ngày xưa cả lớp trồng giờ lại còn địa điểm đây và biến đổi cái cây già khổng lồ sừng sững. Nhìn dòng chữ tôi không nén nổi nụ cười mà bật cười, biết bao kỷ niệm vui buồn đẹp tươi năm cuối cấp như hiện nay về trước mặt. Ngày ấy sẽ là cả nhà của cả trường rồi mà xem ra công ty chúng tôi vẫn còn thơ ngây nông nổi lắm. Nhắc ra lớp tôi ngày ấy đoàn kết thật: Đoàn kết học, Đoàn kết chơi. Nói về học, một khi cả lớp vẫn quyết tâm học lập các kết quả thì thật ko lớp như thế nào vượt qua nổi. Với slogan “ ĐOÀN KẾT MỘT LÒNG”, từng thành viên trong lớp với tinh thần thi đua năng nổ tràn trề sức sinh sống đều nỗ lực ra mức độ học không còn mình, không chỉ là vì bạn dạng thân mà là do cả tập thể. Về mặt trào lưu cũng vậy. Cũng nhờ ý thức đoàn kết trên, lớp luôn luôn đạt công ty trường khen thưởng và đạt nhiều danh hiệu đáng trường đoản cú hào. Học thì tốt thật đấy, nhưng đã là “ 9/2 SIU WẬY” thì hẳn cũng có những thời điểm nghịch không ai chịu được. Thầy cô từng dạy dỗ lớp khen thì gồm khen dẫu vậy lúc làm sao cũng luôn ghi nhớ thêm vài câu đùa về cái lớp lắm chiêu các trò. Nhưng đều chiêu trò lạ mắt ấy cũng rất hồn nhiên rất đơn giản thương. Tôi nhớ độc nhất buổi tiệc tùng cuối năm của lớp, thiệt cảm động lắm. Cả lớp bày nhau sử dụng nghề “thủ công” độc nhất, cả lớp ngồi lại cùng nhau viết các lời vai trung phong sự, lời chúc, thổ lộ tình cảm ban bè, tình thầy trò vào phần đông mảng giấy nhỏ tuổi trao tay nhau, vứt vào một chiếc hộp lớn khuyến mãi ngay cô. Mọi người một bí quyết viết, một cảm xúc, một để ý đến riêng, tất cả đều khởi nguồn từ trái tim trong sáng tuổi bắt đầu lớn, biết cảm nhận, biết yêu thương thương. Bao gồm đứa chưa biết nói cầm cố nào rồi viết tất cả mỗi câu “ Em yêu thương cô” sát trăm lần như chép bài phạt đem tặng cho cô. Trước tấm lòng của đám trò nhỏ, cô không cảm đụng sao được, chúng ta cũng vậy, ngồi xem từng mẫu mã giấy mà vừa cười cợt vừa khóc. Tôi ngồi dưới cội cây nhớ về từng đáng nhớ vui bi thảm bên nhau. Càng ghi nhớ lại càng thấy luyến tiếc, nhớ tiếc sao thời học sinh sao trôi qua vượt nhanh. Từng cơ hội vui, lúc bi ai tôi vẫn tồn tại nhớ rất cụ thể như chỉ mới xảy xa hôm trước dậy mà bây giờ khi nhìn lại mới thấy mình đã đi một quãng đường quá xa. Không biết anh em ngày trước giờ tất cả còn nhớ về nhau, nhớ về mái trường này không. Tôi ngồi suy nghĩ ngợi quên cả thời gian.


Bài viết số 2: Bảo Định, 10 mon 10 năm 2026.

Loan thân mến,

Bồ có không thể tinh được không lúc lá thư này được gửi đến nhân tình từ làng mạc Bảo Định, quê hương tụi mình? Cũng dễ dàng và đơn giản thôi bởi như ý trung nhân biết, bản thân về vn đã được 10 ngày. Ở Đà nẵng, quê nội của Cu Tí một tuần lễ thì mình với ”ông xã” ra quyết định ”hành phương nam”, nghĩa là gửi cháu về thăm quê ngoại. ý trung nhân biết đấy, mình phải dâng hương cho ba bà bầu mình vị khi các cụ mất, mình không tồn tại mặt. Rộng nữa, bạn thích Cu Tí phát âm được toàn vẹn hai giờ đồng hồ ” quê hương”.

”Về phương nam giới thiết tha câu hò” thiếu hiểu biết nhiều sao câu hát ngày như thế nào còn nhỏ bé cứ hiện lên dai dẳng trong lòng trí mình. Ra đi ngấm thoắt đang gần trăng tròn năm. Học tập hành, có tác dụng ăn, lấy chồng, sinh con…cuộc sinh sống cứ như là cơn sốt cuốn mình trôi đi chẳng dịp nào dừng. Vị vậy, về nước, cách xuống sảnh bay, mình có cảm tưởng chừng như vừa sống lại. Mình chỉ từ là cô nhỏ xíu 17 tuổi ngày nào bước đi đi du học với bao hăm hở. Bây giờ đến thời điểm trở về, tuổi ngay gần 40 nhưng sự hăm hở, háo hức vẫn còn đó nguyên vẹn. Cu Tý, nhỏ mình thì ngẩn ngẩn, ngơ ngơ. Cháu luôn miệng hỏi: ” cho tới rồi hả mẹ”, "Mình đi đâu mẹ?" Mình trả lời con mà thực tế là nói với phiên bản thân mình:" Về quê! Về quê con ạ!”. Nhì tiếng ấy lúc này mình mới cảm thừa nhận hết được ý nghĩa thiêng liêng!


Rồi tôi cũng đặt chân về cho tới quê mình, làng Bảo Định kè sông Tiền yêu thương dấu. Bản thân lại được trở về với căn nhà xưa, nơi ba bà bầu mình im nghỉ. Đứng trước mộ tuy nhiên thân, đốt nén mùi hương tạ tội mình thấy lòng khôn xiết xúc động. Giá như ngày này mình còn gặp được ông bà.

Nhưng không hết Loan ơi, một điều xúc động bất thần ngoài dự kiến vẫn xảy đến với mình trong chuyến trở lại thăm quê ấy. Đó là tình cờ mình qua lại ngôi trường tiểu học thời trước của bọn mình, nơi đã từng "khai trung ương mở trí" mang lại lũ con nít làng mình hồi đó. Loan biết không? trường vẫn nép mìng mặt dòng sông Bảo Định như xưa. Bao gồm điều dòng sông nhân từ hòa trước kia của mình bé nhỏ xíu giờ được khơi cái đẹp đến bất tỉnh nhân sự ngây. Sông ko rộng lắm, ko dạt dào cuồn cuộn sóng xô, cũng không xanh ngắt soi bóng da trời. Dẫu vậy sông vẫn thơ, vẫn mộng, vẫn hiền khô hòa như một bạn tình tầm thường thủy. Trước sao, sau vậy, đôi bờ sông, giờ vẫn được kè đá phẳng phiu, thật sạch vẫn là mọi hàng dừa ngan ngát một màu xanh, vẫn là nhũng vườn cửa cây trái xum xuê, rất nhiều canh đồng lúa xanh mơn mởn. Và dòng sông nữa, vẫn đục ngầu quánh quánh phù sa như ngày như thế nào mình thường xuyên tắm mát, nghịch đùa. Không tồn tại con sông ấy định vị và tấm bảng tên ngôi trường không đổi thì có lẽ mình đang không phân biệt trường cũ được rồi. Tình nhân biết lý do không? bởi nó không còn như trong kí ức của bọn mình nữa, nghĩa là không phải là một trong những dãy công ty lợp ngói, vách cây, xây bên trên nền xi-măng cao nhằm mục đích tranh lũ. Bây giờ trường được mở rộng, xây tầng, tô vôi, ốp đá,hiện đại chẳng nhát gì ngôi trường của Cu Tí công ty mình bên ấy nữa đâu. Quan sát cảnh ấy mình vừa vui, vừa bi quan lẫn lộn. Vui bởi quê bản thân tiến bộ, bay cảnh nghèo nàn. Vui chính vì như vậy hệ lũ em giờ được học tập trong ngôi trường lớp.

Xem thêm: Có Bảo Nhiêu Cách Chứng Minh Đường Thẳng Vuông Góc Với Mặt Phẳng Cực Hay


Bài viết số 3: Nha Trang,ngày 29 mon 10 năm 2020

Phương thân thích !

Đã thọ rồi tôi ko viết thư mang lại Phương. Thời gian sao trôi cấp tốc quá,mới này mà đã sang hè. Phương có khỏe không? mái ấm gia đình Phương núm nào rồi? Mọi người dân có được mạnh mẽ không? Riêng gia đình tôi vẫn bình thường, mọi bạn vẫn mạnh bạo và sống tốt, cô nhóc công ty tôi vẫn vào lớp một rồi đấy.

Phương thân mến! dạo này bạn có trở về viếng thăm trường không ? Ngôi trường nhưng hai mươi năm về trước lũ mình đã từng có lần theo học ấy ? Và các bạn có biết được rằng dù đã có lần ấy năm trôi qua, cho dù đã tất cả bao lớp học sinh đến rồi lại đi tuy vậy lớp học của lũ mình vẫn tồn tại đó, sảnh trường vẫn rực một màu nắng. Toàn bộ vẫn chu toàn như ngày bọn chúng mình xa trường.

Đó là một trong những buổi tan trường. Hồ hết tia nắng óng ánh xoàn rực xuyên qua các kẽ lá của mùa hè như vương lại trên đôi chân và theo cách tôi trên con phố phẳng một màu phượng. Lấp ló sau hồ hết tán cây, ngôi ngôi trường cũ quan tâm hiện ra uy nghiêm trước mắt tín đồ học trò cũ, nhưng lại ngôi trường đã không còn vẻ nghiêm túc như thời điểm xưa nữa. Tôi rảo cách quanh sảnh trường,giờ đây, bao bọc sân trường,dù là 1 chiếc lá, hay một cánh hoa phượng cũng đầy đủ gợi lên vào tôi phần lớn cảm nhận niềm nở nhất, quen thuộc nhất.


Bước dần lên phần đa bậc thang lúc xưa, đầy đủ phòng học lần lượt hiện ra. Đây rồi,lớp học tập của bọn mình. Ghi nhớ ngày nào, tư mươi đứa cùng đồng hành bên nhau thuộc học, cùng đùa với loại danh “Lũ Quỷ”. Vậy mà giờ đây, từng đứa một nơi, từng đứa một cuộc sống thường ngày của riêng rẽ mình. Tôi tiến mang đến từng bàn học tập và hoàn thành lại ở phần ngồi cạnh cửa sổ bàn ba của tôi hai mươi năm về trước. Chủ yếu chỗ ngồi ấy đã chứng kiến và bằng chứng cho số đông gì tôi đang nổ lực, cả các khi tôi khóc, tôi cười cùng cả rất nhiều khi tôi quay bài bác nữa. Phía trên tôi, ngay đầu bàn nhì là chỗ của người sử dụng đấy, cô bạn thân thương của tôi. Nhớ ngày nào, nhị đứa mình thuộc học,cùng chơi,cùng chia sẻ biết bao vui bi ai về học tập. Tuy nhiên đã học với nhau suốt đầu Trung Học cửa hàng nhưng mãi tới trường tám tôi và bạn mới thiệt sự thân. Dù sẽ hai mươi năm dài trôi qua nhưng hầu hết kỉ niệm giờ đây lại bắt đầu ùa về trong trái tim hồn tôi, ví dụ tôi vẫn không thể quên được hồ hết ngày tháng đon đả ấy, vẫn không thể quên được ngày chia ly của lớp mình khi xưa.


Sân trường vẫn trọn vẹn lặng yên. Tôi rảo bước qua phần đa gốc cây Phương ơi ! và các bạn có ngờ được không? Tôi đã chạm mặt lại cô giáo chủ nhiệm của lũ mình năm cuối cấp, cô Tú đấy các bạn còn lưu giữ không? Cô từ bây giờ đã già, mái tóc vẫn điểm bạc, chạm chán lại cô tôi mừng lắm, cô cũng nhận ra tôi, nhị cô trò ngồi ghế đá dưới cội cây trò chuyện, dù sẽ bao năm rồi tuy thế cô vẫn vồ cập như xưa, vẫn để ý đến học trò như biện pháp cô chăm sóc bọn mình hồi ấy. Các bạn biết không? tháng trước, lớp trưởng của lũ mình đã và đang ghé thăm trường. Đám thằng Tuân, thằng Quang…cũng đã trở lại viếng thăm trường rồi đấy. Tụi nó hiện giờ thành đạt lắm, chắc hẳn rằng là nhờ phần nhiều nổ lực của bạn dạng thân năm xưa. Đang ngồi, tôi bỗng chạm mặt lại gặp mặt lại thầy Minh sẽ dạy Toán đàn mình năm lớp bảy ấy, nhân thời cơ thầy về viếng thăm trường. Thầy từ bây giờ đã già đi nhiều quá, tóc đã tệ bạc cả đầu, nhưng khuôn mặt thầy vẫn phúc hậu như năm nào. Tôi thốt nhiên thấy thầy thân thương quá đỗi, thầy vẫn có cái chú ý trìu mến dành cho học trò như ngày nào các bạn ạ.

Xem thêm: Ăn Không Nên Đọi Nói Không Nên Lời, Ăn Không Nên Đọi, Nói Chẳng Nên Lời

Buổi thăm trường đã còn lại trong tôi nhiều cảm hứng thân thương, được nhìn thấy thầy cô năm xưa, được nhìn thấy ngôi ngôi trường năm nào, được hồi ức lại khoảng thời gian đầm ấm tình bè bạn ngày nào lũ mình còn bên nhau, tôi thật sự cảm thấy nóng lòng cùng có cảm giác như bản thân trẻ lại.

Nếu một ngày nào rảnh rỗi, Phương hãy về viếng thăm trường ta một lượt nhé. Trong đời mỗi người, khoảng chừng thời gian được gia công học trò cắp sách đến lớp là khoảng thời hạn quý báu, nó thật sự xinh xắn và vào sáng. Tôi hy vọng Phương sẽ luôn nhớ về ngôi trường, về thầy cô, hãy trân trọng phần đa gì quan tâm tại đây để sở hữu được cuộc sống tốt đẹp hơn, Phương nhé. Chúc Phương và gia đình chạm chán nhiều suôn sẻ và luôn trẻ trung và tràn trề sức khỏe trong cuộc sống. Nhớ viết thư hồi âm mang lại tôi, Phương nhé !