THƠ NÓI VỀ SỰ CÔ ĐƠN

     

Khi trái tim bạn đã biết rung động, đã biết yêu thương thương, thì cũng chính là lúc bạn cảm nhận được sự cô đơn, một mình khi tình thân ấy không trọn vẹn.

Bạn đang xem: Thơ nói về sự cô đơn

Cô đơn là cái cảm xúc mà cho dù muốn hay là không thì mỗi họ hầu như cũng ít nhất một lần trải qua. Đó là: Yêu đối chọi phương, yêu trong xa cách, hay yêu trong sự lừa dối....Ngay cả lúc tình yêu này vẫn tồn tại, nhưng người ấy luôn hững hờ, ko quan tâm chia sẻ cũng khiến cho bạn cảm xúc cô đơn, một mình vô cùng.
*
cô gái bi hùng vì cô đơn (ảnh: internet)
Thơ Tình Cô Đơn Với tâm Trạng bi thương #01

THƠ TÌNH CÔ ĐƠN: CŨNG LÂU RỒI..!!

Thơ: Tùng TrầnCũng thọ rồi..quên cảm xúc yêu aiCái cầm cố tay vào chiều dài bóng ngãHay do tình đầu ra đi vội vàng vãTiếng em ơi cũng đã quên béng dầnCũng thọ rồi..dạ chẳng chút bâng khuângChẳng cuốn cuồng mỗi lần ai giận dỗiCũng không hề nhớ nhị từ xin lỗiBởi mẫu đường ngược lối những cách chânCũng thọ rồi..tại sợ xuất xắc chẳng cầnCho bờ vai những lần ai mệt nhọc mỏiTrái tim yêu thương dẫu chẳng lúc nào nóiSợ lỡ làng đau nhói lại các thêmCũng thọ rồi.. Như biển cả lặng sóng êmBởi chẳng hy vọng kiếm tìm thú vui mớiMuốn trái tim để tình duyên chuyển lốiCũng lâu rồi..quên lời nói Yêu Em.Thơ Tình Cô Đơn Với trung khu Trạng bi lụy #02

THƠ TÌNH CÔ ĐƠN: NGÀY KHÔNG NHAU

Thơ: Cỏ Hoang Tình BuồnĐường xưa hoa nở thật nhiềuBóng anh không thấy bi lụy hiu hắt buồnThẫn cúng nước mắt tự dưng tuônThầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.Nhìn theo dòng bóng nhạt nhòaDuyên xưa trốn chạy...tình xa mất rồiMột bản thân trọn kiếp đối chọi côiTừng tối khắc khoải bổi hổi ngẫn ngơ.Trách đến cơn gió hửng hờBỏ mây ngóng đợi...bơ vơ chạnh lòngCòn gì đâu nữa cơ mà mongĐò chiều quăng quật bến quên loại sông sâu.Năm canh thức trắng call sầuHồng nhan phận bạc tình đớn đau suốt đờiĐau lòng lắm bạn tình ơiNhớ yêu thương đứng chờ nghẹn lời...xót xa.
*
chàng trai cô đơn (ảnh: internet)
Thơ Tình Cô Đơn Với trọng điểm Trạng bi thảm #09

THƠ CÔ ĐƠN: CHƯA BAO GIỜ

Thơ: Tùng TrầnChưa khi nào tôi biết tự hạnh phúcThuở thơ ngây cho tới lúc trưởng thànhMọi giấc mơ phần đông đổ vỡ lẽ tan tànhNhiều lúc thấy cuộc sống mong manh quáChưa khi nào lòng nguôi ngoai bi lụy bãVì niềm vui chưa trọn đã xa rờiCó đôi lần nước mắt thoải mái và tự nhiên rơiRồi thầm hỏi sao đời mình như vậyChưa khi nào thôi khác khao nồng cháyBước mặt đường đời tựa nước chảy êm trôiThế giới kia cho dù hơn bảy tỉ ngườiChắc có lẽ rằng một bản thân tôi cô độcChưa bao giờ canh thâu không trằn trọcNhưng chỉ bi đát nào trách móc đưa ra đâuAn ủi rằng đời là một bể dâuThì đâu thiếu đủ sắc color cuộc sốngChưa bao giờ ngừng nuôi tia hi vọngCó một ngày đôi mắt thôi ứ đọng niềm đau.Thơ Tình Cô Đơn Với tâm Trạng ảm đạm #10

CÔ ĐƠN LỐI ANH VỀ

Thơ: Tùng TrầnBước cô đơn trên lối về đìu hiu quẽThiếu trơn ai nên vắng vẻ lạnh lùngKhi con đường đời ta chẳng thể bước chungMùa thu đến ngỡ đông sầu buốt giáAnh không trách người thay lòng đổi dạMà hỏi đời sao lại quá đắng cayBao xót xa cứ dằng dai theo hoàiChẳng biết đâu là mon ngày hi vọngMất em rồi anh về đường lẻ bóngCũng không thể ai trông ngóng hóng chờGiọt mưa rơi xuất xắc lệ chảy đôi bờTrên khoé mi đồ gia dụng vờ bao kỷ niệmHạnh phúc xưa tiếng biết đâu tra cứu kiếmChiếc hôn nồng ngọt lịm sống đầu môiPhố còn đây mà lại đã vắng em rồiLòng tái tê hỡi tín đồ ơi gồm biết.Thơ Tình Cô Đơn Với trung tâm Trạng ảm đạm #11THƠ CÔ ĐƠN: CÒN LẠI GÌ..

Xem thêm: Soạn Tuyên Ngôn Độc Lập Lớp 12 Phần 2, Tuyên Ngôn Độc Lập (Phần 2: Tác Phẩm)

Thơ: Tùng TrầnCòn lại gì..sau tháng ngày mộng mơNhững nụ cười vô bờ cùng hi vọngHay giọt lệ theo thời gian lắng đọngKhi 1 mình với không gian mênh môngCòn lại gì..khi thuyền vẫn sang sôngĐể địa điểm đây bến bi tráng trong hiu quạnhĐông chưa về sao khí trời se lạnhHay vì chưng vì kề bên chẳng còn aiCòn lại gì..khi tất cả vụt bayGiấc mơ yêu xây lâu đài tình áiNhưng lúc này đã rời khỏi mãi mãiCon tim bé tê tái chữ phụ phàngCòn lại gì..sau một niềm mơ ước hoangHay song môi thấm chan loại lệ đẫmMột nỗi đau nhưng mà hàng đêm gặm nhấmTừng giọt sầu như ngấm tận trung khu canCòn lại gì..còn đau đớn riêng mangVì niềm mơ ước cháy chảy thành tro bụiAi ra đi có bao giờ tiếc nuốiNhưng chốn này có kẻ lệ lăn rơi.
*
ai cũng đều có những lúc cảm thấy đơn độc (ảnh: internet)
Thơ Tình Cô Đơn Với chổ chính giữa Trạng buồn #12AI CŨNG CÓ
Thơ: Tùng TrầnAi cũng có thể có một chuyện tình để kểDù mỉm mỉm cười hay thương hải tang điền nát tanNhưng suốt cả quảng đời vẫn vẫn mãi riêng mangDù song mi lệ nhị hàng tuôn chảyNhư bao người..cuộc đời tôi cũng vậyQuá khứ nào đang tìm thấy niềm vuiCứ tưởng đâu đi hết phần đường đờiThật hạnh phúc bên bạn tôi yêu mếnCó đâu ngờ bổng ngày bi đát chợt đếnCướp giờ cười cùng giết bị tiêu diệt tim tôiĐôi môi cơ cũng tắt hẳn nụ cườiÔm xót xa bên khung trời quạnh vắng quẻRồi trường đoản cú đó một mình tôi im lẽNhớ thuở nào lòng đau xé trọng tâm canTheo mon năm lệ cũng đã tuôn trànTim quặn đau như với ngàn vệt xướcAi cũng vậy..có 1 thời mơ ướcNhưng mặt đường đời chân bước chẳng kiểu như nhauNgười an vui cùng hạnh phúc đón chàoKẻ tái cơ quặn nhức tình dâu bểAi cũng có một chuyện tình để kểChỉ nuối tiếc rằng tôi chẳng thể như aiNỗi bi ai đau cứ luôn vẫn theo hoàiNên giọt mưa mãi rơi ngày nắng và nóng hạ.Thơ Tình Cô Đơn Với chổ chính giữa Trạng bi đát #13KẺ HÀNH KHẤT CÔ ĐƠNThơ: Nguyễn Đình HuânCứ long dong giữa cái đời tất bậtTa mãi là người hành khất cô đơnMặc fan đời luôn giám sát và đo lường thiệt hơnTa ăn mày thuở tiến thưởng son dĩ vãngVẫn như lúc trước cứ khờ khạo lãng mạnSống không còn tình vì bạn bè ngày xưaTa vô tư luôn luôn yêu nắng say mê mưaNhư cậu nhỏ nhắn ngây thơ vừa mới lớnTa mãi yêu thương ánh rạng đông buổi sớmKhi chiều tàn lại thích đón hoàng hônKhông ganh ghét ta chẳng biết giận hờnThích tìm hiểu nơi rạm sơn cùng cốcCó những người chê ta là thằng ngốcMột kẻ đần sống cô độc dở hơiKhông sao đâu ta vẫn cứ yêu đờiYêu không còn thảy con người nơi nhân thếAi không mê thích ta, thôi đành mang kệChỉ mong cuộc đời dâu bể an vuiChốn giang hồ nước mình ta cứ ngược xuôiMiễn sao luôn luôn nở thú vui như ý.

Xem thêm: Cho Hỗn Hợp Fe Cu Phản Ứng Với Dung Dịch Hno3 Loãng, Sau Phản Ứng Hoàn Toàn

*
cô gái buồn cô đơn (ảnh: internet)
Thơ Tình Cô Đơn Với trung tâm Trạng bi thiết #14ANH DÁM YÊU
NGƯỜI con GÁI NÀY KHÔNG?Thơ: Nguyễn Minh NgọcAnh thấy gì trong hai con mắt của em?Đó là quầng thâm...bao đêm không ngủCon tim mỏi vì chưng sầu đau...ủ rũVì vết thương lòng xưa cũ không quên.Khao khát search một chốn thật bình yênBỏ hết ưu tứ lụy phiền trăn trởTrong buổi tối chẳng còn buồn...than thởAnh hoàn toàn có thể làm điểm dựa được không?Một người bọn bà dang dở tình duyênMuốn được ai ngồi cạnh bên...bớt nhọcKhông biết anh tất cả dối gian lừa lọcLàm em buồn...rồi lại khóc như mưaNếu yêu em thì đừng gồm bông đùaVì kế bên kia...nhiều lời chua chát lắmAnh bao gồm dám giơ tay đến em nắmSánh cách cùng trên phần nhiều dặm con đường xaVượt cản trở cùng em ngắm trăng ngàHát với nhau một bài bác ca phổ biến thủyMặc kệ fan đời dèm pha nói lểSống hết mình dẫu thương hải tang điền đục trong.Anh dám yêu cô gái này không?Thơ Tình Cô Đơn Với trọng điểm Trạng buồn #15MỘT MÌNHThơ: Hạnh NgọcĐêm sẽ khuya sao ta còn thao thứcGió từng cơn thổi lạnh lẽo tái kia lòngNhớ yêu thương ai đêm dài ta không ngủĐể lòng bi hùng trăn trở xuyên suốt năm canhTa thức dậy 1 mình ra sân đứngNhìn ánh trăng vằng vặc sáng trong đêmTrăng hạnh phúc tuy vậy trăng còn thứcVẫn tất cả sao lấp lánh đứng cạnh mìnhNgười ơi hỡi nói rằng yêu em lắmVậy nhưng em vẫn trống vắng rét lùngĐêm lạc lối đơn độc em giá lắmMong vòng tay êm ấm đến bên đờiĐêm không ngủ đêm bất chợt dài vô tậnCó một mình mới thấy nhớ mong muốn aiCho ta gởi chút tình mang lại trăng nhéĐến bên người ta mến nhớ đêm nay.Thơ Tình Cô Đơn Với trung tâm Trạng ai oán #16CẢM GIÁCThơ: Trúc ThanhÔi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạNhìn xung quanh mình sau tất cả...còn ai?Chỉ riêng biệt ta làm bạn tiếng thở dàiHỏi tri kỷ...có hoài là tri kỷTrong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩChợt rùng mình một cảm giác ko tênCòn lại gì lúc ta vốn lênh đênhĐời hối hả người quên ta rất vộiÔi sợ lắm những phúc giây nhàn rỗiSợ tối dài tựa gối nghĩ bâng quơNghe tâm tư nguyện vọng trống trải đến ko ngờNghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́Có những lúc thấy mình như gục ngãNhững nợ đời cố trả mãi không xongNước mắt rơi đến nhẹ vết yêu mến lòngĐể mai sáng ta ko còn phải khóc.Thơ Tình Cô Đơn Với trung ương Trạng bi hùng #17(đang cập nhật..)Bạn vừa xem xong chùm thơ tình đơn độc nói lên trung khu trạng bi lụy lẻ loi, cần được yêu thương bởi nhiều tác giả sáng tác và phân tách sẻ. Những sáng tác bắt đầu hơn sẽ được cameraquansat24h.vn cập nhật liên tục chúng ta nhé. Xin mời chúng ta xem tiếp chùm thơ thất tình bi thảm bã, nhói đau trái tim mà công ty chúng tôi vừa mới share nữa nhé!..